Kết quả 1 đến 8 của 8
  1. #1

    Kinh hãi những trò vô luân ở thế giới của các thủ lĩnh kinh doanh đa cấp!

    Nguồn: https://www.facebook.com/HoiAntiThienNgocMinhHuy?fref=ts

    1 bài viết của 1 người làm TNMU

    Gửi các cô bác,các bạn sinh viên, những người đã, đang, và sẽ tham gia công ty đa cấp TNMU, những người đang mong muốn đổi đời! Đây là bài viết rất thật lòng của tôi.Thời gian khá lâu rồi, người ta bảo thời gian sẽ xóa nhòa, nhưng tôi vẫn thấy đau với cú shock đầu đời này (dù ko đến mức rụng rời như trước). Có lẽ chỉ có cách
    tâm sự để các bạn hiểu hơn về TNMU và hiểu hơn về tâm trạng của tôi,một kẻ đã "ngoi" lên được một chức lãnh đạo Phó Phòng Kinh Doanh của công ty, mới thấy mình nguôi đi phần nào.

    Tôi chắc chắn những điều tôi nói đây là sự thật.

    Tôi chẳng thể quên được ngày Chủ Nhật hôm ấy cách đây hơn 4 năm, ngày bắt đầu cho sự biến đổi lớn trong suy nghĩ của tôi - ngày mà cha mẹ tôi đã gọi sự biến đổi đó là "Biến thái". Đó là ngày tôi là một tân sinh viên ở 1 trường Cao Đẳng, được một người bạn khá thân mời nghe hội thảo ở TNMU mở 1 chi nhánh miền Bắc. Các bạn đã quá hiểu cách thức giới thiệu như robot của họ, tôi xin không kể thêm. Chỉ biết sau khi xong buổi hội thảo, tôi dường như "sống lại" , tôi hưng phấn và chỉ có duy nhất 2 suy nghĩ "Làm thế nào để có tiền", và "Tại sao một cơ hội như vậy mà bao nhiêu người không biết,không làm?" Sản phẩm tôi xem thí nghiệm là một chiếc máy ozon, với giá 3.150.000 Đ.Với đôi mắt trẻ khát khao được trải nghiệm và học tập và ước mơ thủ lĩnh và làm giàu - tôi thấy đây là cơ hội tốt cho mình - và mình phải trở thành thủ lĩnh. Nói là làm, hồi ấy hơn 3 triệu là cả một vấn đề với một tân sinh viên nhưng tôi đã chạy vạy khắp nơi đủ trong vòng 3-4 ngày để có một mã số ( Trong trạng thái cực phấn khích không hề tỉnh táo)

    Tôi có lợi thế hơn rất nhiều bạn vì tôi không phải dân tỉnh lẻ,cộng với sự năng động và ham học hỏi vốn có, tôi đã bắt đầu công việc "mời khách hàng" như tuyến trên dạy,thất bại vài lần,kiên nhẫn và có những tuyến dưới - trước tiên họ là những người bạn thân của tôi, vì thân nên nên họ tin tôi vô điều kiện. Chúng tôi bắt đầu được đào tạo những "thuật" cơ bản : T- up (Tâng người tuyến trên mình lên mây, càng cao càng tốt), bắt tay, thắt cà vạt, dáng điệu. cử chỉ doanh nhân thành đạt...rồi đến kỹ năng khó hơn như thị trường nóng,lạnh, ấm..cách làm quen người lạ (câu cá,bẫy chim) Phân loại khách hàng (A tốt : nhưng người trẻ, năng động,dễ nghe dễ tin. B ko tốt - những người bảo thủ, e ngại, nhút nhát. C tiềm năng : những người có tiền, có tuổi, có tí chức quyền..v..v..) tùy từng kiểu khách hàng mà có 1 kiểu ứng phó, tuy nhiên ngon ăn nhất là khách hàng loại A,loại được tuyến trên ưu tiên nhất.Với những đứa bỡ ngỡ mới ra đời, thì đây là 1 mảnh đất vô cùng dồi dào chưa từng biết đến. Tôi chẳng quan tâm đến máy ozon vì người nhà cũng KD hàng này, cái mà tôi quan tâm là được cầm 1 cục tiền bự giống mấy người trên video kia, được tung hô, được vênh vang với đời, được thể hiện đẳng cấp.

    Thời gian đầu bố mẹ nghĩ tôi chỉ sinh hoạt CLB kinh doanh, nhưng dần về sau bố mẹ cũng nghe ngóng và biết việc tôi làm, chỉ khuyên chứ không cấm. Câu tôi thường đốp chát lại đó là "Con nhất định sẽ giàu có,bố mẹ thế hệ trước hiểu sao được!Rồi hãy xem con làm được gì". Có lần, khoảng 4 tháng sau khi tôi làm,bố thấy tôi xao nhãng việc học liền mắng tôi, bắt tôi dừng lại, tôi khóc lóc vào nói lớn "Con thà chết, bố giết con đi còn hơn!" Bố tôi đau lắm. Bố đã có tuổi,và bất lực với tôi. "Bố yên tâm con tin vào con đường con đã chọn." Vâng, tôi từ một đứa tuy học không giỏi nhưng luôn được tiếng là ngoan, tôi quyết "thay đổi" và "lột xác" bằng việc nhìn những người không đi theo hướng của mình với ánh mắt thương hại. Càng được mọi người khuyên bảo, tôi càng lao vào làm để chứng tỏ tôi đúng, họ sai. Tôi hăng hái học ở công ty, học"nghiêm túc" ,làm,và đào tạo tuyến dưới của mình. Tôi dần dần có cấp bậc cao hơn, đông tuyến dưới hơn và có chút thù lao lớn hơn cái máy ozon một tẹo.Tuyến trên gợi ý và thúc ép,bằng những bài toán cuộc sống,tôi quyết định nghỉ học Cao Đẳng để dành thời gian cho TNMU. Bố mẹ tôi "Chết nửa con người". Bố không thèm nhìn mặt tôi trong một thời gian dài.Nhưng tôi vô cảm.
    Phương châm công ty là đưa sản phẩm tốt tới tay người tiêu dùng, nhưng đến chúng tôi, nó biến thành mục tiêu duy nhất "càng nhiều người vào mạng lưới càng tốt"

    Đến đây tôi xin kể thêm về một vấn đề mà các bạn chưa làm thì chưa thể hiểu.Và không bao giờ hiểu được khi chưa lên cấp bậc cao, tương tự 1 số bài báo đã phản ánh : Đa Cấp Bầy Đàn, Đa Cấp Giang Hồ.

    Thật may cho tôi và những người bạn "tuyến dưới trực tiếp" - chúng tôi đều là dân thành phố nên có nhà để về. Còn những người bạn tuyến dưới và tuyến bạn khác (đều là sinh viên) họ phải ở trọ, thành ra,tôi chứng kiến biết bao cảnh họ dọn về ở chung 1 khu trọ,chục người, hai chục người...với nhau. Tôi còn nhớ như in- trong ký ức của một đứa sinh viên không lường được mặt trái của cuộc sống - một cuộc gọi lúc 9 giờ tối của một tuyến dưới đã nghỉ làm (bạn của bạn tôi) vừa khóc vừa nói "Bạn ơi, bạn còn tiền không? Mình cần tiền gấp lắm, mình hết sạch tiền rồi...mình lỡ ngủ với anh ấy giờ mang bầu,anh ấy cho tiền rồi nhưng còn thiếu 500 ngàn nữa mới đi phá được!"

    "Anh ấy" chính là anh tuyến trên đáng kính của chúng tôi, đầu vuốt keo bóng lộn,luôn nói như |"phun châu nhả ngọc". Đến giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy lạnh sống lưng.Tôi đã không đồng ý và từ đó tôi không đủ dũng cảm gọi cho người bạn ấy hỏi thăm.
    Lên cấp bậc được cho là lãnh đạo (chỉ cấp lãnh đạo) , họ dạy nam nhân viên biết cách lừa tình các cô gái, và các nữ nhân viên cách đong đầy đàn ông.Tôi bắt đâu thấy bàn hoàng và rơn người khi biết điều đó,nhưng vừa thấy kinh sợ vừa tự lừa dối mình với những gì chứng kiến,tôi bắt đầu nhận ra điều gì đó sau cái bề ngoài và những lời hứa hẹn nghe có vẻ đơn giản,nhưng tôi vẫn không dám từ bỏ. Tôi mâu thuẫn với chính mình.Tôi bị mất tinh thần khi lên đến cấp lãnh đạo đầu,tôi lại chững lại không có thêm người khách nào, hữu danh vô thực.Dần dần tôi không còn nhiều tiếng nói như trước.

    Trong khi các cấp trên tôi tỏ ra rất bảnh và duyên, vì vậy cấp dưới tôi càng lúc càng đông con gái, cứ nhân lên dần mà bản thân tôi cũng ko kiểm soát được,không rõ là hên hay xui ,làm không nhiều mà hệ thống cứ tự lớn,tiền tự có.Và tiếp tục là những cô bạn dưới tôi thân thiết với các tuyến trên, và họ đã đi cả ngày đêm,cả tháng trời với nhau tới những vùng miền khác "làm thị trường".Tôi bắt đầu bị chỉ trích là lười biếng và không là tấm gương cho tuyến dưới.
    Những tuyến trên tôi bắt đầu có thu nhập tương đương ngàn đô trước mặt bao người, họ được tôn vinh. Nhưng mấy ai biết đằng sau đó, họ phải đổ biết bao tiền để lấp khoảng trống hệ thống cho kịp đại hội thù lao, mất bao mồ hôi để kéo thêm thành viên vào hệ thống, và mất bao nhiêu máu nữa. Tôi không nói quá. Họ dùng vũ lực với nhau, gọi "đội" đến xử nhau như giang hồ - chủ yếu là cạnh tranh giữa hệ thống này và hệ thống khác.Bởi vì ganh nhau từng khách hàng, khách hàng này của tuyến này đến công ty lại quen nhân viên của tuyến bạn.Hoặc xử lý tuyến dưới vì thù oán cá nhân.Họ nắm thóp từng người, đứa nào lên tiếng là bị xử ngọt.Thế nên chúng tôi biết nhưng phải vờ như không, vẫn tung hô, vẫn cười nói, tôi vẫn vào bàn tròn nói chuyện, thuyết phục nhiều người với cùng nội dung sáo rỗng đó, và dạy tuyến dưới - các bạn tôi - cách để giống như tôi.. Những cuộc "Họp lãnh đạo" tới tối muộn,những lớp học gào thét, tẩy não...diễn ra, tôi luôn tự hào vì có nhiều tuyến dưới tham gia nhất.

    Còn việc nộp tiền vào rồi không rút ra được là việc " Hết sức bình thường như cân đường hộp sữa!" Tuyến trên tôi dạy "Phải giữ tiền những đứa mất 1 nửa hợp đồng và tiền đặt cọc ấy lại, để dùng cho chi phí xăng xe, điện thoại, hẹn gặp khách hàng....nếu nó có ý kiến gì thì tùy tình huống, đòi không căng thì ậm ừ ,đòi căng thì mới trả lại."

    Tôi còn nhớ, có một bạn đến công ty khóc lóc đòi nửa tiền trót nộp, tuyến trên tôi kêu bận không gặp, mãi mấy hôm sau phụ huynh ra đòi, mới lấy được.

    Cho đến ngày tôi bị một tuyến dưới nhà rất hoàn cảnh,tôi thương nên cho mượn xe đạp của tôi và một khoản tiền lớn mà tôi vay hộ, bỗng dưng mất liên lạc trong một ngày đẹp trời, về nhà bạn ấy thì nhà trống trơn,bố mất, mẹ là nông dân,không được tỉnh táo, cũng không biết con đi đâu..

    Tôi lo lắng,về soi gương, tôi thấy mình...xanh xao, xơ xác, sờ túi...còn vài ngàn lẻ.
    Một năm trời, tôi theo đuổi điều gì, tôi chứng minh được điều gì hay là mang tiền đi? Để bây giờ bố mẹ phải đứng ra trả nợ thay.Tôi đã có danh đấy, cũng từng có tiền đấy...nhưng đến giờ thì sao?Không lôi thêm ai thì làm sao duy trì được thu nhập??
    Tôi mới sực tỉnh...Mất rất nhiều tiền...rất nhiều bạn bè...cuối cùng chỉ còn bố mẹ là đứng sau tôi...Đay nghiến , nhiếc mắng...rồi lại còng lưng ra trả giúp tôi....

    Một điều nữa rành rành tôi phải nêu ra, Cấp trên cao nhất của tôi, một trong những người đầu tiên của TNMU - chính là "Đổng sự"Lê Văn Cường quê Thanh Hà- Hải Dương (cùng vợ anh ta), và tuyến bạn, là Ngô Văn Huy - hai nhân vật đình đám sau này đã tách ra mở trang web Muaban24 rúng động một thời.
    2 trong số những người "Đổng sự" đó là những người nghĩ ra những lớp học "khai phá tiềm năng"mà sau khi kết thúc, nhiều người yếu đã bị ngất, bị tim, phải đưa đi cấp cứu...Họ luôn đánh vào gia đình bạn, họ dạy bạn "Điểm yếu của bất cứ ai cũng là gia đình, hãy xoáy vào nó!" Họ dùng chữ "Hiếu" để đánh vào tâm lý các bạn.

    Các bạn trẻ sinh viên, nhất là những bạn mới làm, tựa như chú ngựa non, hãy đọc bài của tôi, người đi trước các bạn gần 5 năm, và có suy nghĩ,lời nói, hành động y hệt các bạn bây giờ, hãy tỉnh lại, nhìn lại xem bản chất của kinh doanh là thế nào, hãy xem xem trái tim của các bạn có bình an không, đầu óc bạn có tỉnh táo không, hãy nghiên cứu kỹ luật KD Bán Hàng Đa Cấp, xem những điều khoản và luật lệ bảo vệ quyền lợi của các bạn ở công ty có rõ ràng không,khi bạn quyết định làm điều gì đó.Đừng chỉ khăng khăng tin bản thân mình đúng, hãy biết lắng nghe người lớn, lắng nghe dư luận và cập nhật thông tin nhiều hơn.

    Tư tưởng của dân TNMU và một số dân Đa Cấp khác,như một tòa thành vững chắc và kiên cố vậy, họ tự cho mình có một thế giới riêng, không mở với những thông tin bên ngoài, nhìn ai cũng vừa là tiềm năng vừa là kẻ thù,đầy rẫy bệnh chủ quan duy ý chí...
    Các bạn trẻ, hãy đừng vội có mơ ước kiếm nhiều tiền và làm giàu nhanh chóng, đó là điều không tưởng nếu bạn không có một nền tảng khá tốt trong xã hội.Thay vào đó hãy tự trang bị nhiều kiến thức, kỹ năng cần thiết, một trái tim rộng mở, để đóng góp, cống hiến cho xã hội, rồi bạn sẽ được đền đáp xứng đáng!
    Thân ái!
    --------------------
    Một bộ mặt TNMU quá trần trụi!



  2. #2
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Cho hỏi bài này là bạn tự viết hay là lấy nguồn từ trên mạng ?
    Vì mình không thấy để tên nguồn nên không rõ nữa.Nhưng đọc xong bài này thì thấy người viết rất chân thành với bài này.
    Các bạn sinh viên nên đọc qua bài này để hiểu nhé
    P/S : TNMU là Thiên Ngọc Minh Uy

  3. #3
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi hanh dong
    Cho hỏi bài này là bạn tự viết hay là lấy nguồn từ trên mạng ?
    Vì mình không thấy để tên nguồn nên không rõ nữa.Nhưng đọc xong bài này thì thấy người viết rất chân thành với bài này.
    Các bạn sinh viên nên đọc qua bài này để hiểu nhé
    P/S : TNMU là Thiên Ngọc Minh Uy
    Bài này mình ghi rõ là của 1 người làm Thiên Ngọc Minh Uy, người đó admin Gió Biển ko nêu tên do người đó muốn giáu tên nên cũng ko rõ, mình chẳng lẽ ghi nguồn là Facebook?

  4. #4
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi Kevin Dzung
    Bài này mình ghi rõ là của 1 người làm Thiên Ngọc Minh Uy, người đó admin Gió Biển ko nêu tên do người đó muốn giáu tên nên cũng ko rõ, mình chẳng lẽ ghi nguồn là Facebook?
    Ngoài lề những mà tiện góp ý cái:

    Bạn đọc 1 bài viết của tác giả Hoài An trên báo TTXVN, bài này được lấy từ ToQuoc.gov.vn bạn có thể ghi là:

    Theo Hoài An (TTXVN/ ToQuoc) hoặc có thể ghi:
    Theo TTXVN/ ToQuoc

    http://www.vnecon.com/showthread.ph...khi-trich-dan-tu-website-khac&p=2105#post2105

    Nếu lấy từ facebook hoặc mạng xã hội khác thì đơn giản hơn là quăng cái link tới bài viết đó ở cuối bài. Cách này cũng có thể áp dụng với các bài viết từ các báo hay tất cả trang web khác.

  5. #5
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Đa phần sinh viên dính chưởng

  6. #6
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi Kevin Dzung
    Bài này mình ghi rõ là của 1 người làm Thiên Ngọc Minh Uy, người đó admin Gió Biển ko nêu tên do người đó muốn giáu tên nên cũng ko rõ, mình chẳng lẽ ghi nguồn là Facebook?
    haha,xin lỗi bạn,đoạn đầu chỉ đọc lướt qua nên ko thấy rõ,lỡ bị cuốn vô bài viết =]]

  7. #7
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Quá dại dột và non nớt.

  8. #8
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi vuhoang_qt
    Quá dại dột và non nớt.
    Chính vì thế phải giúp mọi người còn ngu ngơ ko bị dính đòn.

    Riêng bịn TNMU thì chúng cản không cho trả hàng, nên trả hàng ở chỗ bọn nó cũng phải có hội và có nghệ thuật.

 

 

Các Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 26
    Bài viết cuối: 09-29-2016, 05:13 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 03-08-2013, 10:04 PM
  3. Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 09-24-2010, 03:08 AM
  4. Các trò chơi kinh doanh
    Bởi huong2211hd trong diễn đàn Chiến lược kinh doanh
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 11-07-2009, 08:15 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 12-30-2007, 09:48 PM

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •